Mỗi độ tháng Tám về, trong sắc cờ đỏ sao vàng rực rỡ trên những con đường, trước mỗi cơ quan, trường học và từng mái nhà, trong lòng mỗi người Việt Nam lại dâng lên một niềm xúc động đặc biệt. Ngày Quốc khánh 2/9 không chỉ là một ngày lễ trọng đại của dân tộc, mà còn là dấu mốc thiêng liêng để mỗi người nhớ về mùa Thu lịch sử năm 1945, về giá trị của độc lập, tự do và những hy sinh của các thế hệ cha anh để đất nước có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và cuộc sống hòa bình hôm nay.
Tám mươi mốt năm đã đi qua. Đất nước đã trải qua biết bao hy sinh, mất mát, gian khổ để bảo vệ nền độc lập, thống nhất non sông, giữ vững chủ quyền và từng bước xây dựng cuộc sống ngày càng ấm no, hạnh phúc. Thời gian càng lùi xa, giá trị của độc lập, tự do càng trở nên sâu sắc. Bởi độc lập không phải điều gì xa xôi, mà hiện hữu trong chính cuộc sống bình yên hôm nay: Trong những con đường người dân đi lại mỗi ngày, trong tiếng trẻ thơ đến trường, trong những mùa sản xuất, trong quyền được học tập, lao động, mưu cầu hạnh phúc và cùng nhau xây dựng quê hương.
Ngày 02/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mở ra kỷ nguyên mới cho lịch sử dân tộc. Ảnh tư liệu
Ngày Quốc khánh vì thế không chỉ để chúng ta tự hào về quá khứ, mà còn là dịp để nhìn lại hiện tại và tự hỏi: Chúng ta phải làm gì để xứng đáng với những gì các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương?
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân đồng bào và thế giới sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Từ thời khắc ấy, dân tộc Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của độc lập dân tộc. Nhưng độc lập giành được chưa bao giờ đồng nghĩa với một hành trình đã hoàn tất. Để giữ gìn độc lập, các thế hệ người Việt Nam tiếp tục phải đứng lên chiến đấu, hy sinh và đoàn kết vượt qua những thử thách khắc nghiệt của lịch sử.
Hôm nay, đất nước không còn đứng trước những cuộc chiến tranh như thế hệ cha anh từng trải qua, nhưng trách nhiệm bảo vệ và phát huy thành quả của độc lập vẫn đặt lên vai mỗi người. Nếu thế hệ trước đã dùng lòng yêu nước, ý chí và xương máu để giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, thì thế hệ hôm nay phải tiếp tục gìn giữ thành quả ấy bằng trí tuệ, lao động, kỷ luật, trách nhiệm và khát vọng phát triển.
Với Cư Prao, những giá trị lớn lao ấy lại càng trở nên gần gũi. Một vùng đất được tạo dựng bởi công sức của nhiều thế hệ, nơi đồng bào các dân tộc cùng sinh sống, lao động và dựng xây cuộc sống, đang bước vào một chặng đường phát triển mới với những thời cơ và thử thách đan xen.
Sau quá trình sắp xếp đơn vị hành chính, Cư Prao đang từng bước kiện toàn tổ chức bộ máy, ổn định hoạt động của hệ thống chính trị, đổi mới phương thức quản lý và phục vụ Nhân dân. Những thay đổi về địa giới, tổ chức, con người và phương thức vận hành đặt ra không ít yêu cầu mới. Nhưng nhìn ở chiều sâu hơn, đó cũng là cơ hội để địa phương tổ chức lại nguồn lực, nâng cao hiệu quả quản lý, phát huy tiềm năng và tạo nền tảng cho sự phát triển lâu dài. Trong chặng đường ấy, tinh thần của mùa Thu độc lập cần được chuyển hóa thành động lực hành động.
Độc lập hôm nay không chỉ được giữ gìn ở những nơi đầu sóng ngọn gió, mà còn được thể hiện trong từng công việc bình dị hằng ngày. Một cán bộ tận tụy, trách nhiệm, giải quyết công việc đúng quy định, không gây phiền hà cho Nhân dân đang góp phần xây dựng một nền hành chính phục vụ. Một người nông dân chịu khó lao động, mạnh dạn ứng dụng khoa học kỹ thuật, nâng cao năng suất và giá trị sản phẩm đang góp phần phát triển kinh tế quê hương. Một giáo viên tận tâm với học sinh đang gieo những hạt giống cho tương lai. Một cán bộ, chiến sĩ giữ vững an ninh, trật tự địa bàn đang góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên của Nhân dân. Những việc làm ấy có thể rất bình dị, nhưng khi được cộng hưởng bằng tinh thần trách nhiệm, chúng sẽ tạo nên sức mạnh lớn lao.
Cư Prao là vùng đất của nhiều cộng đồng dân cư cùng sinh sống. Mỗi dân tộc có bản sắc, phong tục và những giá trị văn hóa riêng, nhưng tất cả đều có chung một quê hương. Chính sự gắn bó, sẻ chia và đoàn kết ấy là nguồn lực quan trọng để địa phương vượt qua khó khăn, phát triển bền vững.
Diện mạo nông thôn Cư Prao ngày càng khởi sắc, đời sống vật chất, tinh thần của Nhân dân từng bước được nâng lên
Lịch sử dân tộc đã chứng minh, đoàn kết là một trong những cội nguồn làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Ngày nay, trong quá trình xây dựng quê hương, tinh thần ấy càng cần được phát huy. Một chủ trương đúng chỉ có thể đạt hiệu quả khi nhận được sự đồng thuận của Nhân dân; một chính sách tốt chỉ thực sự đi vào cuộc sống khi người dân được thông tin, được lắng nghe và cùng tham gia thực hiện. Bởi vậy, xây dựng chính quyền gần dân, sát dân, lắng nghe dân và phục vụ Nhân dân không chỉ là yêu cầu của công tác quản lý nhà nước, mà còn là biểu hiện cụ thể của tinh thần “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” trong đời sống hôm nay.
Đối với đội ngũ cán bộ, đảng viên, ngày Quốc khánh cũng là dịp để mỗi người tự soi lại trách nhiệm của mình. Làm cán bộ không phải để có một vị trí mà để nhận lấy một trách nhiệm. Chức vụ càng cao thì trách nhiệm càng lớn; quyền hạn càng được giao thì yêu cầu về kỷ luật, liêm chính, tận tụy và gần dân càng cao. Một chính quyền thực sự vì dân không chỉ được đánh giá bằng số lượng văn bản được ban hành, mà bằng việc người dân có được hướng dẫn tận tình hay không, thủ tục có được giải quyết đúng hạn hay không, những khó khăn chính đáng của người dân có được lắng nghe hay không. Đó mới là thước đo gần gũi nhất của một nền hành chính phục vụ. Độc lập cuối cùng phải hướng tới cuộc sống ấm no, tự do và hạnh phúc của Nhân dân.
Với Cư Prao, mục tiêu ấy bắt đầu từ những điều rất cụ thể: Chăm lo đời sống Nhân dân, giảm nghèo bền vững, tạo sinh kế ổn định, quan tâm đồng bào dân tộc thiểu số, nâng cao chất lượng Giáo dục, Y tế, giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ môi trường và từng bước xây dựng diện mạo nông thôn ngày càng khang trang, văn minh.
Người dân Cư Prao chăm chỉ lao động, sản xuất, từng ngày biến tiềm năng của quê hương thành những giá trị thiết thực cho cuộc sống
Một hộ gia đình thoát nghèo không chỉ là niềm vui của riêng một gia đình, mà còn là thêm một bước tiến của quê hương. Một em nhỏ được đến trường đầy đủ là thêm một cơ hội cho tương lai. Một người dân có việc làm, có sinh kế ổn định là thêm một nền tảng cho sự phát triển. Một tuyến đường được hoàn thiện, một khu dân cư sạch đẹp hơn, một cánh rừng được bảo vệ, một thủ tục hành chính được giải quyết nhanh hơn, tất cả đều góp phần làm nên chất lượng cuộc sống. Những đổi thay lớn lao của quê hương, suy cho cùng, đều bắt đầu từ những điều tưởng như rất nhỏ bé ấy.
Trong chặng đường phía trước, phát triển kinh tế gắn với bảo vệ tài nguyên và môi trường là một yêu cầu không thể tách rời. Với đặc điểm địa bàn rộng, sản xuất nông nghiệp giữ vai trò quan trọng và đời sống của nhiều hộ dân còn phụ thuộc vào đất đai, việc thay đổi tư duy sản xuất, nâng cao năng suất, chất lượng và giá trị sản phẩm là yêu cầu tất yếu. Không thể có một tương lai mới nếu vẫn bằng lòng với cách làm cũ.
Người dân cần mạnh dạn ứng dụng khoa học kỹ thuật, liên kết sản xuất, xây dựng sản phẩm có giá trị, sử dụng hiệu quả đất đai và chủ động thích ứng với những biến đổi của điều kiện tự nhiên. Cùng với đó, chính quyền cần tiếp tục đồng hành, tạo điều kiện thuận lợi để người dân tiếp cận chính sách, nguồn lực và thị trường.
Phát triển nhưng không đánh đổi môi trường. Tăng trưởng nhưng phải bền vững. Khai thác nguồn lực hôm nay nhưng phải biết giữ gìn cho thế hệ mai sau. Đó không chỉ là yêu cầu của phát triển, mà còn là trách nhiệm của thế hệ hiện tại đối với tương lai.
Cùng với kinh tế, giáo dục phải được xác định là nền tảng lâu dài của quê hương. Muốn giảm nghèo bền vững, không thể chỉ dựa vào hỗ trợ mà phải tạo ra nguồn lực con người. Mỗi em nhỏ được học tập đầy đủ, mỗi thanh niên có kiến thức và nghề nghiệp, mỗi gia đình quan tâm đến việc học của con em mình chính là đang đầu tư cho tương lai của Cư Prao. Những mái trường hôm nay không chỉ là nơi truyền đạt kiến thức, mà còn là nơi nuôi dưỡng ước mơ, hình thành nhân cách và gieo niềm tin cho thế hệ trẻ. Có thể hôm nay một em nhỏ đang ngồi trong lớp học trên quê hương Cư Prao, nhưng ngày mai em có thể trở thành kỹ sư, bác sĩ, giáo viên, cán bộ, doanh nhân hoặc một người nông dân giỏi trở về dựng xây quê hương. Vì thế, chăm lo cho trẻ em hôm nay cũng chính là chăm lo cho diện mạo Cư Prao ngày mai. Nếu những ngày đầu độc lập, dân tộc ta phải đối mặt với “giặc đói”, “giặc dốt”, thì trong thời đại mới, nhiệm vụ ấy được tiếp nối bằng yêu cầu nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, đẩy mạnh chuyển đổi số và tạo cơ hội để mỗi người dân có thể vươn lên bằng chính năng lực của mình.
Cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang xã Cư Prao giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên của Nhân dân
Một quê hương muốn phát triển cũng không thể thiếu bình yên. An ninh, trật tự là nền tảng để người dân yên tâm lao động, sản xuất; là điều kiện để doanh nghiệp đầu tư, trẻ em đến trường và mỗi gia đình xây dựng cuộc sống. Vì vậy, xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân, thế trận an ninh nhân dân, phát huy vai trò của Nhân dân trong bảo vệ an ninh Tổ quốc phải luôn gắn với nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội. Mỗi người dân chấp hành tốt pháp luật, chủ động phòng ngừa tội phạm, tích cực tham gia bảo vệ an ninh trật tự ở cơ sở là đang góp một phần vào sự bình yên chung. Mỗi cán bộ, chiến sĩ tận tụy với nhiệm vụ, gần dân, sát cơ sở, kịp thời bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của Nhân dân là đang góp phần làm cho giá trị của độc lập được hiện hữu trong đời sống. Bình yên cũng là một thành quả của độc lập.
Trong quá trình phát triển, Cư Prao cũng cần gìn giữ những giá trị văn hóa đã được các thế hệ vun đắp. Hiện đại hóa không có nghĩa là quên đi cội nguồn. Những phong tục đẹp, tiếng nói, trang phục, âm nhạc, lễ hội và những giá trị văn hóa của cộng đồng các dân tộc là tài sản tinh thần quý giá của quê hương. Một Cư Prao phát triển không chỉ cần những con đường khang trang, những công trình mới hay những con số tăng trưởng, mà còn cần một đời sống cộng đồng đoàn kết, nghĩa tình; nơi mỗi người biết trân trọng truyền thống, tôn trọng sự khác biệt và cùng hướng đến những giá trị tốt đẹp. Phát triển không có nghĩa là đánh mất mình. Cư Prao của tương lai phải là một Cư Prao biết trân trọng quá khứ, gìn giữ bản sắc và tự tin bước vào tương lai.
Trong hành trình ấy, thế hệ trẻ chính là lực lượng mang theo nhiều kỳ vọng nhất. Khoa học công nghệ, chuyển đổi số và tri thức đang từng ngày thay đổi cách con người học tập, lao động và sản xuất. Thanh niên Cư Prao cần được trao niềm tin, được tạo cơ hội để học tập, khởi nghiệp, lập nghiệp và cống hiến. Khát vọng phát triển không phải điều gì xa xôi. Nó bắt đầu từ câu hỏi rất giản dị: Hôm nay mình có thể làm tốt hơn hôm qua điều gì?
Từ những mái trường trên quê hương Cư Prao, những thế hệ học sinh đang được nuôi dưỡng tri thức, nhân cách và khát vọng vươn lên
Nếu mỗi cán bộ trách nhiệm hơn một chút, mỗi người dân chủ động hơn một chút, mỗi gia đình quan tâm hơn đến việc học của con em mình, mỗi thanh niên dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và dám cống hiến, thì những thay đổi nhỏ ấy sẽ cộng hưởng thành sức mạnh lớn cho quê hương. Đó chính là sức mạnh của Nhân dân. Và đó cũng là một trong những bài học lớn mà mùa Thu năm 1945 để lại.
Ngày ấy, độc lập được làm nên bởi sức mạnh của cả dân tộc. Hôm nay, xây dựng Cư Prao phát triển cũng không thể là công việc của riêng chính quyền, của một ngành hay một tổ chức. Đó phải là sự chung sức của cả hệ thống chính trị, của cán bộ, đảng viên, lực lượng vũ trang, doanh nghiệp và toàn thể Nhân dân. Mỗi người một công việc, mỗi người một trách nhiệm, mỗi người một phần đóng góp, nhưng cùng chung một khát vọng: Xây dựng quê hương Cư Prao ngày càng giàu đẹp, bình yên, văn minh và nghĩa tình.
Tám mươi mốt năm trước, tại Quảng trường Ba Đình, một dân tộc đã đứng lên tuyên bố quyền tự do, độc lập trước thế giới. Tám mươi mốt năm sau, tiếng vọng của mùa Thu ấy vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc chúng ta rằng những thành quả lớn lao của dân tộc luôn bắt đầu từ ý chí, niềm tin, lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết. Nếu ngày 2/9/1945 là ngày dân tộc ta giành lấy quyền quyết định vận mệnh của mình, thì hôm nay, mỗi người dân Cư Prao cũng đang góp phần quyết định diện mạo tương lai của quê hương bằng chính những việc mình làm mỗi ngày. Chúng ta không còn đứng trước câu hỏi làm thế nào để giành chính quyền. Chúng ta đứng trước một câu hỏi mới, không kém phần quan trọng: Làm thế nào để xây dựng một quê hương xứng đáng với những giá trị mà độc lập đã mang lại?
Câu trả lời không nằm ở những lời nói lớn lao, mà nằm trong từng hành động cụ thể: Một chính quyền thực sự vì dân; một đội ngũ cán bộ tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm; một nền kinh tế tạo ra sinh kế bền vững; những mái trường nuôi dưỡng ước mơ; những gia đình ấm no, tiến bộ; những thôn, buôn đoàn kết, văn minh; những cánh rừng được giữ gìn; những con đường ngày càng khang trang; và trên hết là một quê hương bình yên để mỗi người dân có thể yên tâm lao động, sản xuất và dựng xây tương lai. Đó chính là những biểu hiện cụ thể nhất của khát vọng phát triển.
Quan tâm chăm sóc sức khỏe Nhân dân cũng chính là góp phần cụ thể hóa mục tiêu “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” trong cuộc sống hôm nay
Mừng Quốc khánh 2/9, chúng ta có quyền tự hào về chặng đường 81 năm của dân tộc. Nhưng niềm tự hào ấy chỉ thực sự có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành trách nhiệm. Hãy tự hào về lịch sử để sống có trách nhiệm hơn với hiện tại. Hãy biết ơn những người đã hy sinh để trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay. Hãy nhớ về mùa Thu độc lập để thêm quyết tâm xây dựng quê hương trong mùa Thu của thời đại mới.
Trên những tuyến đường Cư Prao hôm nay, cờ Tổ quốc tung bay trong nắng tháng Chín. Trong những ngôi nhà, những thôn, buôn, người dân vẫn đang miệt mài lao động. Trên những cánh đồng, nương rẫy, một ngày mới vẫn bắt đầu. Trong những mái trường, tiếng trẻ thơ vẫn vang lên. Trong các cơ quan, cán bộ, công chức vẫn từng ngày giải quyết công việc, phục vụ Nhân dân. Cuộc sống bình dị ấy chính là hình ảnh gần gũi nhất của một đất nước độc lập. Và từ những điều bình dị ấy, chúng ta hoàn toàn có thể làm nên những điều lớn lao.
Mùa Thu năm 1945 đã mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do cho dân tộc. Mùa Thu hôm nay mở ra trước Cư Prao một chặng đường mới với những cơ hội rộng mở và những nhiệm vụ lớn lao. Điều quan trọng là mỗi người chúng ta phải biết biến niềm tự hào thành hành động, biến trách nhiệm thành việc làm cụ thể và biến khát vọng thành sức mạnh dựng xây.
Từ Quảng trường Ba Đình năm ấy đến những thôn, buôn Cư Prao hôm nay là một hành trình dài của dân tộc Việt Nam. Thế hệ cha anh đã trao lại cho chúng ta một đất nước độc lập. Trách nhiệm của thế hệ hôm nay là trao lại cho mai sau một quê hương Cư Prao ngày càng giàu đẹp, bình yên, văn minh và đáng sống. Đó là cách thiết thực nhất để chúng ta viết tiếp mùa Thu độc lập. Đó cũng là lời tri ân sâu sắc nhất đối với những thế hệ đã hy sinh cho Tổ quốc. Và đó chính là trách nhiệm của mỗi người Cư Prao hôm nay.
Ngọc Thảo - Nguyễn Tâm - Vũ Hoa